Một từ duy nhất bật ra, ngắn gọn, lạnh tanh, không còn chút van xin hay yếu đuối nào nữa.
Tiểu Nhi nhìn Tuệ Linh thật lâu, ánh mắt một khoảng trống lạnh lẽo, sâu thẳm. Con bé chậm rãi thu chân về, ngồi thẳng dậy, hai tay đặt lên đùi, giọng điềm nhiên.
– Được em đi… Để cho chị ở bên anh ta đêm nay…
Tuệ Linh quay mặt đi, không dám nhìn con bé. Nước mắt rơi lộp độp xuống đệm, tay vẫn bịt tai, nhưng không nói thêm lời nào. Cơ thể cô ta run lên từng đợt, âm hộ vẫn co thắt vì dư âm.
Tiểu Nhi đứng dậy, bước nhẹ ra khỏi giường, không gây ra tiếng động nào.
Đi được vài bước, Tuệ Linh bật dậy, chạy với theo ôm chầm lấy con bé đằng sau lưng. Cô ta bật khóc thành tiếng, nấc lên nghẹn ngào.
– Chị thấy khó chịu lắm… khi em mút của anh ý… mà không đoái hoài đến chị.
Nói đoạn cô ta cắn mạnh vào sau gáy Tiểu Nhi. Rồi hai bàn tay đưa ra phía trước vò nát hai bầu nhũ hoa con bé. Tiểu Nhi nhăn mặt cắn chặt răng bởi cảm giác đau nhói cả ở hai nơi. Tiểu Nhi cong người lên, hai tay nắm chặt lấy tay Tuệ Linh, nhưng không đẩy ra, chỉ biết thở dốc, mắt long lanh nước.
Tuệ Linh xoay người, đẩy mạnh Tiểu Nhi cắm mặt xuống giường, tư thế y như lúc nãy con bé làm với mình. Cô ta cuống quýt quỳ xuống chiếc thảm sàn. Bàn tay bóp mạnh bờ mông con bé, Tiểu Nhi rên lên khoan khoái. Không chút đau đớn mà tràn ngập khoái cảm. Cơ thể con bé cong lên, hông vô thức hẩy nhẹ về phía tay Tuệ Linh. Tiếng rên ấy ngọt ngào, dài dằng dặc, xen lẫn tiếng thở dồn dập.
Cô ta cúi xuống, môi chạm vào bờ mông Tiểu Nhi, cắn nhẹ một cái không quá mạnh, nhưng đủ để để lại dấu răng đỏ hồng. Rồi liếm, lưỡi quét dọc theo đường cong, chậm rãi, ướt át, như đang đánh dấu lãnh thổ. Hai tay cô ta vẫn bóp chặt, xoa nắn, kéo rộng bờ mông ra để lộ nơi nhạy cảm đang phập phồng.
Tiểu Nhi cong người khẽ quay lại nhìn phía sau, tay nắm chặt ga giường, rên to hơn.
– Chị… ghen thật rồi…
Tuệ Linh ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn giờ đã khác. Đẩy nhục dục, gần như điên cuồng.
– Đúng chị ghen… chị muốn em phải yêu chị nhiều hơn. Chị muốn được tè như lúc trước. Nhưng em lại làm chị hụt hẫng.
Đoạn cô ta cúi xuống thấp hơn, lưỡi liếm dọc khe mông Tiểu Nhi, dừng lại nơi hậu môn, ngoáy nhẹ một vòng. Con bé cong người mạnh hơn, rên lên một tiếng dài, khoái cảm lan đến từng ngón tay, từng ngón chân:
– A… chị… chị ác quá… em… em sướng… em cũng muốn tè.
Rồi Tiểu Nhi nghiến răng, tay hối hả kéo sâu chiếc quần nhỏ của hắn xuống dưới đầu gối. Đôi mắt mờ đi không lo sợ hắn tỉnh giấc. Hành động như phát điên một cách vội vã. Tiểu Nhi há mồm, nuốt gọn dương vật hắn vào trong. Tay sờ nắn vân vê hai cục thịt bên dưới hắn.
Tuệ Linh từ từ chuyển sang tư thế ngồi bệt xuống sàn, hai chân dạng rộng ra hết cỡ, đầu gối co lại, lưng cong về phía sau. Tư thế ấy khiến cô ta hoàn toàn phơi bày âm hộ ướt át, đỏ hồng, vẫn còn rỉ ra dòng nước trong suốt, nhỏ giọt xuống thảm sàn thành những vệt lấp lánh. Tuệ Linh mặt áp sát vào giữa hai chân Tiểu Nhi, miệng ngậm lấy âm hộ con bé, lưỡi xoáy sâu vào trong, quét ngang quét dọc, rồi chuyển sang lỗ nhị, ngoáy nhẹ một vòng tròn chậm rãi, ướt át.
Tiểu Nhi cong người lên, rên lên một tiếng dài, tay vừa sóc, vừa lè lưỡi mút của hắn nhanh hơn. Mỗi khi con bé nhả cục thịt đó của hắn ra, le lưỡi liếm, lại kèm theo những tiếng nỉ non đầy nhục dục phát ra liên tục.
Dương vật hắn bắt đầu cương cứng, nở nang trong mồm cô bé. Tiểu Nhi nhả vội ra, nhoài lên hốt hoảng nhìn vào mặt hắn. Chiếc lồn non tơ của Tiểu Nhi đột ngột rời khỏi miệng Tuệ Linh khiến cô ta cũng vội ngỡ ngàng nhìn lên. Trong khi ngón tay vẫn thọc thọc đều đều cửa mình của bản thân.
Gương mặt hắn vẫn thư thái, hơi thở nhẹ nhàng không có vẻ gì thức giấc. Tiểu Nhi nhìn kỹ hơn, tưởng hắn đang giả vờ. Nhưng mãi không thấy dấu hiệu gì khả nghi. Trong khi những tiếng “uhm uhm” bên dưới sàn của Tuệ Linh khiến con bé nhíu mày phải quay sang nhìn.
Cô ta đang nhướn người tự cho tay mình vào móc âm hộ liên hồi, miệng ngửa lên há hốc. Tiểu Nhi vội vã nắm lấy tay Tuệ Linh cuống quýt giục giã.
– Chị… cho dương vật anh ý vào bướm chị đi. Đừng dùng tay nữa.
Tuệ Linh mắt lờ đờ nhìn Tiểu Nhi, đôi tay thụt dưới bướm chậm lại. Rồi thẫn thờ nhìn khúc thịt đang cương cứng, dựng thẳng đứng ngạo nghễ của hắn. Mặt cô ta đỏ bừng, hơi thở rối loạn thấy rõ.
– Chị có thể… sao?
Cô ta lắp bắp, giọng run rẩy đến mức gần như không thành lời, đôi mắt dán chặt vào dương vật đang ngỏng lên ngạo nghễ của hắn, bóng loáng dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Nó vẫn nằm đó, ngay trước mặt như một lời mời gọi.
Tiểu Nhi bước xuống sàn, nâng cánh tay Tuệ Linh lên, dìu lên giường. Đặt bàn tay nhỏ nhắn của cô ta lên khúc thịt thẳng đứng đó. Tuệ Linh hốt hoảng.
– Ôi… Nó to thế này sao vào được trong người chị?
Con bé bật cười… thản nhiên đáp.
– Em vẫn cho vào bình thường mà. Chị cứ thư thái, tùy theo cảm nhận và mong muốn của cơ thể.
Rồi bất chợt, Tiểu Nhi nâng cằm Tuệ Linh lên bằng những ngón tay nhỏ nhắn nhưng đầy quyết đoán. Đôi mắt con bé long lanh, dịu dàng nhìn thẳng vào mắt Tuệ Linh như muốn hút hết mọi hoang mang, mọi giằng xé còn sót lại trong đáy lòng cô ấy.
Không nói một lời, Tiểu Nhi cúi xuống, hôn thật sâu. Môi con bé ép sát, lưỡi luồn vào khoang miệng, quấn chặt lấy lưỡi Tuệ Linh trong một nụ hôn dài. Tuệ Linh rên lên nghẹn ngào trong miệng con bé, một bàn tay vô thức ôm lấy gáy Tiểu Nhi, kéo sát hơn, như sợ buông ra là mọi thứ sẽ tan biến. Bàn tay con lại đã có chút chủ động bóp lấy dương vật hắn.
Con bé nghiêng người sát hơn, môi áp vào vành tai Tuệ Linh, hơi thở nóng hổi phả ra từng đợt, kèm theo những cái mút mát nhẹ nhàng, ướt át. Lưỡi nhỏ nhắn le ra, liếm dọc vành tai cô ta, mút cả dái tai, rồi xoáy tròn quanh lỗ tai, tạo nên những tiếng chụt chụt nhỏ, đầy nhục dục. Mỗi cái mút đều khiến Tuệ Linh run lên, tai đỏ rực, cơ thể cong hướng về phía con bé.
Tiểu Nhi thì thầm… như rót mật vào tai.
– Chị… hãy đút vào bướm chị đi… em biết chị muốn lắm rồi phải không?
Tuệ Linh cứng người, hơi thở đột ngột nghẹn lại, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào Tiểu Nhi, bên dưới thứ đang cương cứng, dựng thẳng, bóng loáng nước miếng của hai người. Nó nằm đó, ngay trước lỗ lồn cô, như một lời mời gọi câm lặng, như một lời nhắc nhở phũ phàng về những gì đau đớn sắp phải trải qua…
Tuệ Linh mím môi, nhổm mông lên, rồi chủ động hôn nhẹ nhàng Tiểu Nhi. Bàn tay bên dưới bẹn cầm lấy chiếc dương vật ngoại cỡ quyết định quẹt quẹt cửa mình đang đẫm nước. Trượt dọc theo khe ẩm ướt, rồi lại quẹt ngược lại, như đang thử nghiệm, đang thăm dò chính cơ thể mình.
Cảm nhận lần đầu tiên được chạm vào của quý đàn ông của Tuệ Linh là… sướng một cách kỳ lạ, đến mức phải cắn chặt môi để kìm tiếng rên. Nó không vô cảm lạnh lẽo như ngón tay, không cứng nhắc máy móc theo hoạt động trí óc của mình. Nó dường như là một sinh vật sống, biết thở, biết chuyển động, nóng ran, giật nhẹ mỗi khi chạm vào mép âm hộ. Như thể nó cũng đang khao khát đang đáp lại từng cái quẹt run rẩy.
Mỗi lần đầu khấc trượt qua hột le, Tuệ Linh lại giật nảy người, âm hộ co thắt mạnh mẽ, dòng nước tuôn ra thêm một đợt, thấm ướt cả tay cô ta và đầu khấc hắn.
Tuệ Linh rên lên một tiếng nhỏ trong khoang miệng Tiểu Nhi, nghẹn ngào, mắt nhắm nghiền.
– Um…
Tiểu Nhi đánh lưỡi liên hồi, rồi vô thức ngồi lên người hắn, đối diện với Tuệ Linh, mắt nhắm nghiền, bờ môi dần dần dịch về phía mặt hắn tự lúc nào không hay.
Tuệ Linh run lên, nước mắt lăn dài trên má, nhưng hông lại nhích xuống chậm rãi. Bàn tay cô ta tóm lấy gáy Tiểu Nhi, như tìm kiếm một điểm tựa để có thêm can đảm. Cô ta man dại đánh đầu lưỡi mình không ngớt trong khoang miệng cô bé. Cả hai vang lên tiếng rên rỉ, thổn thức cộng hưởng với nhau.
Đầu khấc trượt vào mép âm hộ, rồi dần dần lấp đầy chiếc lỗ nóng hổi, cứng ngắc, chạm đến những điểm nhạy cảm mà ngón tay hay lưỡi Tiểu Nhi chưa từng chạm tới. Tuệ Linh cong người, rên lên một tiếng dài, tay siết chặt cổ Tiểu Nhi.
– Ối… chị không vào sâu được nữa. Nó to quá. Chị đau…
Tiểu Nhi đưa tay vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn dài trên má Tuệ Linh, ngón tay mảnh mai lướt qua da thịt nóng hổi, như muốn xóa nhòa nỗi đau đang giằng xé trong đôi mắt cô ta.
Rồi bàn tay ấy trượt thấp xuống, một tay bóp nhẹ bầu ngực đang săn lại của Tuệ Linh, ngón cái xoay tròn quanh đầu nhũ hoa cương cứng, siết nhẹ rồi lại buông. Khiến Tuệ Linh cong người, rên lên một tiếng nhỏ nghẹn ngào. Tay kia luồn xuống dưới, chạm đến chiếc âm hộ đang nở ra hết cỡ, mép hồng hào ướt át ôm lấy đầu khấc của hắn. Ngón tay Tiểu Nhi khẽ ấn nhẹ mồng đốc, giúp đầu rùa trượt sâu thêm một chút vào trong, cảm nhận rõ sự co thắt ấm nóng đang siết chặt lấy nó.
Con bé ghé sát, giọng thì thầm ngọt ngào, như rót mật vào tai, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai khiến da gà nổi khắp người Tuệ Linh.
– Chị cứ thư thả thôi, nhấp nhẹ nhàng theo ham muốn của cơ thể.
Tuệ Linh run lên, nước mắt vẫn lăn dài, nhưng hông bắt đầu di chuyển chậm rãi, do dự, rồi dần dần tự nhiên hơn. Cô ta nhấp nhẹ, để dương vật hắn trượt vào ra từng chút một. Đều đặn nhấc lên, hạ xuống. Gương mặt dần thả lỏng, cơ thể không còn căng cứng. Chỉ vài chục nhịp nhấp nhổm, dâm thủy đã “on ót” vang lên.
Mỗi lần đầu khấc chạm đến điểm nhạy cảm sâu bên trong, đều khiến Tuệ Linh rên lên một tiếng dài, đứt quãng, đầy khoái cảm.
– Uhm… uhm…
Tuệ Linh ngửa cổ, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở dốc, tiếng rên ngày càng lớn, không còn kìm nén. Bầu ngực cô ta dần nẩy tưng tưng theo sự trồi lên, dập xuống của cơ thể. Khuôn mặt bơ phờ, hai bàn tay như phản xạ sờ mó khắp khuôn mặt Tiểu Nhi. Đôi lúc còn thọc cả ngón tay vào trong khóe miệng con bé.
Tiểu Nhi bên này cũng bị cuốn theo khoái cảm của Tuệ Linh đang phát tiết. Cô bé không ngừng di di đôi môi chiếc bướm ngập tràn chất dịch tiết ra lên cánh mũi hắn. Hết trượt dài lên xuống lại xoay xoay đầu mũi vào mốc đốc. Nếu hắn có thức dậy cũng sẽ bị sặc sụa vì dâm thủy như thác lũ Tiểu Nhi tuôn trào. Từng giọt, từng dòng, rơi lộp độp xuống mặt hắn, thấm ướt lông mi, chảy vào khóe miệng, khiến gương mặt thư thái kia trở nên bóng nhẫy, nhục cảm một cách kỳ lạ.
Tuệ Linh giờ mộng mị trong khoái cảm. Cô ta quỳ gối, hai tay đặt lên vai Tiểu Nhi, không ngừng cúi xuống hôn hít chiếc cổ đang ướt át của con bé.
Chiếc eo nhỏ nhắn Tuệ Linh nhấc lên ngồi xuống như cái máy dập. Chỉ là khoái cảm nơi cửa mình, cảm giác lỗ lồn được nong ra căng tức nhưng cũng khiến cô ta phải điên loạn vì sung sướng. Mỗi khi nhấc mông lên, cảm giác trống rỗng đột ngột ập đến khiến âm hộ co thắt vô thức như muốn giữ lại, rồi khi hạ xuống, sự lấp đầy trở lại.
Tuệ Linh nhăn mặt đau đớn, lông mày chau chặt, môi dưới cắn đến bật máu. Ham muốn được mạnh mẽ hơn, tiến vào sâu hơn cứ thôi thúc như một cơn bão tình rực cháy lan trong bụng dưới, khiến âm hộ co thắt liên hồi, dòng nước nhờn tuôn ra không ngừng. Nó bóng loáng dọc theo chiều dài dương vật hắn, trắng xóa như lớp kem dày đặc chảy xuống hẳn bùi dái, thấm ướt cả vùng da nhạy cảm ấy, tạo thành những vệt dâm mỹ lấp lánh dưới ánh đèn ngủ nhạt nhòa.
Nhưng rào cản vô hình vẫn ở đó. Lớp màng ngay cửa vào sâu cổ tử cung Tuệ Linh, dù co bóp thật chặt, nhưng lại một cánh cửa sắt khép kín, không cho phép thứ nóng hổi, cứng ngắc ấy tiến sâu hơn dù chỉ một phân. Mỗi lần cô ta nhấc hông lên cao rồi ngồi xuống mạnh, đầu khấc chỉ chạm đến ngưỡng ấy rồi bị đẩy ngược lại, tạo ra một cảm giác đau đớn, khiến vừa đầy đặn vừa thiếu thốn, vừa sướng đến tê dại vừa đau nhói như bị kim châm.
Tuệ Linh cong người, rên lên một tiếng dài, đứt quãng, đầy tuyệt vọng.
– A… đau… em ơi… chị… chị muốn sâu hơn… nhưng… nó… nó không vào được…
Tiểu Nhi bên này vẫn hùng hục di di bướm trên mặt hắn, tay cô bé đã đặt hai bàn tay đàn ông lên bầu ngực mình tự khi nào. Tự thỏa mãn như hắn đang tỉnh giấc xoa nắn bầu ngực cho cô. Tai cô bé giờ ù đi… Hình như không nghe thấy lời Tuệ Linh vừa nói. Chỉ thấy cô bé mím môi, mắt ngây dại ngửa cổ nhìn lên trần nhà.
Trên chiếc giường, một cơ thể nam nhân đang bị hai cô gái trần truồng dày xéo. Họ dường như không quan tâm người đàn ông đó ra sao, tỉnh dậy lúc nào. Những âm thanh bành bạch vang vọng từ hai phía hòa nhịp vào nhau, cùng những tiếng khoai khoái của hai cô gái.
Chiếc giường rung lên cành cạnh vì sự nhún nhảy của cả hai đầu. Họ dường như quên mất sự tồn tại của hắn. Cơ thể hắn lúc này chỉ là công cụ cho họ phát tiết nhục dục bản năng.
Tuệ Linh vít cổ Tiểu Nhi. Cắn mạnh xuống bả vai con bé, cơ thể cô ta có phần căng cứng. Vầng trán lấm tấm mồ hôi gục dần trên bộ ngực Tiểu Nhi. Cô ta cúi đầu nhìn xuống dưới âm hộ mình.
Nó đang nhấp nhổm liên hồi, nuốt lấy chiếc dương vật của hắn. Dù không vào sâu được hơn nữa, bởi cô biết bản thân mình vẫn không chịu được cơn đau khi bị phá trinh, nhưng nó vẫn đủ đem lại cho cô cơ thống khoái đang tích tụ để đạt đỉnh điểm.
Bên trên Tiểu Nhi như phát điên, cô bé tự mình cầm tay hắn không ngừng nhào nặn cặp ngực của mình không thương tiếc. Mồm con bé thở hồng hộc, cơ thể toàn thân lấm tấm mồ hôi. Con bé di nhanh đến nỗi gần như đôi cặp mông bịt kín mặt hắn.
Bỗng cả hai cùng đồng thanh hét lên một tiếng. Tiểu Nhi quay ngoắt lại nhìn phía sau, trong khi cơ thể bị giữ chặt hai bàn tay của hắn trên ngực. Bên dưới một chiếc lưỡi đang động đậy ngoe nguẩy lỗ bướm con bé.
Tuệ Linh thì há hốc mồm, nước mắt giàn dụa bật khóc thành tiếng. Bàn tay cô ta phản xạ bấu mạnh lấy hai đầu gối lạ lẫm bên hông mình chợt nhô cao. Cảm giác cơ thể mình bị xé rách làm đôi đầy đau đớn buốt lên tận óc.
Cô ta thấy rõ dương vật hắn đã ngập sâu vào tận tử cung, đâm mạnh đến lút cán. Tuệ Linh đứng dậy theo phản xạ thì hắn lại càng đóng mạnh hơn. Khiến cô ta khóc tùm lum.
Tiểu Nhi biết hắn đã tỉnh giấc, cũng như Tuệ Linh đã bị hắn chủ động phá rách màng trinh. Con bé tủm tỉm nhoài xuống, đưa tay vuốt nhẹ những giọt nước mắt cô ta. Sau đó đặt lên đôi môi Tuệ Linh một nụ hôn trước ánh mắt của hắn.
Tuệ Linh hốt hoảng muốn đẩy con bé ra vì sợ hãi cùng xấu hổ. Cô ta muốn đứng dậy nhưng Tiểu Nhi đã đè hai bàn tay ấn xuống. Dương vật hắn lại lần nữa ngập sâu trong âm hộ Tuệ Linh đầy đau đớn.
Tuệ Linh ánh mắt hãi hùng, nét mặt nhăn nhó đến tội nghiệp, như một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường. Hai tay quờ quạng, cố đẩy Tiểu Nhi ra xa, nhưng sức lực yếu ớt, run rẩy, chỉ đủ khiến vai con bé khẽ lay động. Miệng cô ta lắp bắp liên hồi, giọng vỡ òa vì sợ hãi và xấu hổ.
– Không… không… Bỏ chị ra… anh ta dậy rồi…
Nước mắt Tuệ Linh tuôn rơi không ngừng, lăn dài xuống cổ, thấm ướt tóc mai dính bết. Cơ thể co rúm lại, âm hộ vẫn co thắt quanh dương vật hắn, nhưng giờ đây không còn khoái cảm. Chỉ còn nỗi đau buốt tận xương tuỷ, nỗi sợ bị phát hiện, bị phán xét, bị mất hết tất cả nhân phẩm của người con gái.
Hắn chậm rãi mở mắt, ánh mắt không còn mơ màng mà tỉnh táo, sắc lạnh. Khóe miệng vẫn cong lên một nụ cười. Hắn nhìn Tuệ Linh thật lâu, rồi khẽ đưa hai bàn tay to lớn giữ lấy bờ eo cô, không mạnh bạo, không thô lỗ, chỉ nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, như đang giữ một con chim hoảng loạn muốn bay khỏi lồng.
– Hai chị em các người đúng là tội tày trời mà. Dám đem tôi ra làm công cụ thỏa mãn xác thịt. Vậy là tôi đang bị hấp diêm đúng nghĩa đây phải không?
Lời nói ấy rơi xuống nhẹ nhàng, nhưng lại như một lời nhận xét đầy châm biếm, khiến Tuệ Linh cứng đờ, nước mắt tuôn rơi dữ dội hơn, miệng há ra nhưng không thốt nên lời. Cô ta chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, tay muốn gỡ hắn ra khỏi eo mình, giọng thều thào, nức nở.
– Anh… anh đừng nói thế… em… em không cố ý… em… em chỉ… em xin lỗi… em sai rồi…
Hắn thở dài, giọng vẫn nhỏ nhẹ, hai bàn tay đưa lên xoa nhẹ đầu nhũ hoa Tuệ Linh. Cô ta chợt há hốc mồm bởi bàn tay to lớn rắn rỏi đó nó đem lại cảm giác khác hẳn mềm mại ngọt ngào của Tiểu Nhi.
– Em không cần xin lỗi. Anh không giận. Anh chỉ muốn biết… tại sao em lại liều lĩnh như thế này? Em vẫn là con gái còn trinh mà. Sao phải tự hủy hoại mình như vậy?
Tuệ Linh linh khóc tu tu, đưa tay lên ôm mặt nức nở nghẹn ngào. Dù cô đang ngồi chồm hổm trên bụng hắn. Dương vật hắn đã lấy đi cái quý giá nhất người con gái, đang phập phồng trong sâu cơ thể cô. Nhưng tất cả điều đó lại khiến cô xấu hổ vạn phần.
– Anh coi thường em lắm đúng không? Anh nghe thấy hết những lời nói của chúng em đúng không?
Hắn nằm đó, ánh mắt dịu dàng, bàn tay từ tốn xoa nắn hai bầu vú Tuệ Linh. Động tác chậm rãi, không mạnh bạo, nhưng đủ để cô ta giật mình ngẩng đầu lên. Giọng hắn ngọt ngào trong căn phòng.
– Tuệ Linh… Em yêu anh lắm phải không?
Tiểu Nhi chau mày, ôm lấy Tuệ Linh vào lòng, nửa cơ thể bên trên cô ta nằm trọn trong vòng tay cô bé. Nửa thân dưới bị hắn chiếm giữ lại bằng hai bàn tay động đậy nơi bầu ngực.
– Chồng còn hỏi câu đó à? Chị ấy mới bị chồng phá rách màng trinh, chồng nhớ nhẹ nhàng thôi đấy nhé. Đừng hùng hục mà không quan tâm cảm nhận người khác.
Tuệ Linh khóc nức nở, mặt vùi vào ngực Tiểu Nhi, tay ôm chặt lấy con bé, giọng vỡ òa.
– Em… em không biết… em yêu anh… em yêu em ấy… em không muốn mất ai cả… em… em xin anh…
Hắn nhìn hai người con gái đang xoắn lấy nhau không chút e dè. Thở dài, bàn tay hắn rời hai bầu vú Tuệ Linh. Hắn bóp nhẹ bờ eo Tuệ Linh.
– Linh… Em nằm xuống đi…
Tuệ Linh run rẩy, mắt ngơ ngác nhìn Tiểu Nhi rồi nhìn hắn. Cô ta ngập ngừng rồi đặt tay xuống đệm chậm rãi từ tốn rút người lên khỏi cục thịt của hắn. Nét mặt cô ta nhăn nhó, rõ ràng vẫn còn đau đớn khi bên trong vừa bị hắn khai mở.
Tiểu Nhi gắt lên khi thấy thái độ đó của hắn.
– Chồng quá đáng lắm… Chị ấy đã là người của chồng rồi, sao không biết ngọt ngào an ủi gì người ta cả. Chồng phải có trách nhiệm với chị ấy luôn đấy.
Hắn từ từ ngồi dậy, lừ lừ mắt nhìn Tiểu Nhi, rồi bất chợt bật đèn, xong đưa tay ra bẹo má cô nhóc. Giọng đe nẹt đầy bực dọc.
– Vợ còn dám mở mồm ra sao? Tất cả là vợ bày trò đúng không? Từ lúc hai người vào là chồng đã tỉnh giấc rồi. Giờ chuyện đã thế này chồng sẽ có trách nhiệm với Tuệ Linh, còn vợ…
Tiểu Nhi nhíu mày, mặt câng câng hất hàm hỏi trống không.
– Vợ thì sao? Chồng bỏ vợ… Vợ giết chồng luôn đấy.
Tuệ Linh đã nằm sấp xuống giường, thân thể khép nép, gối ôm trước ngực như muốn che đậy cơ thể lõa lồ của mình. Cô ta hoảng loạn khi nghe thấy hai người đang đấu khẩu. Tiếng khóc kèm lẫn tiếng lắp bắp của Tuệ Linh vang lên can ngăn.
– Đừng… Em xin lỗi, chuyện đã thế này em sẽ tự chịu trách nhiệm. Anh đừng bỏ rơi Tiểu Nhi. Em không cần gì cả. Em tình nguyện hoàn toàn mà.
Hắn cúi xuống nhìn dương vật của mình. Nó đang bê bết một màu đỏ, máu tươi lẫn với dịch nhờn trắng đục, nhoe nhoét dính cả lên bụng dưới, nơi đầy múi cơ săn chắc của hắn. Trên ga giường, một mảng lớn đã thấm đẫm vũng máu ngấm sâu, loang ra thành hình bất quy tắc, đỏ thẫm như lời minh chứng cho trinh tiết của Tuệ Linh đã trao cho hắn khi nãy.
Hắn thở dài, bước vội xuống giường. Tuệ Linh co ro nằm úp người xuống đệm. Lấy vội cái gối chèn lên lưng che đi bờ mông gọn gàng căng tròn của mình. Không dám ngẩng đầu, chỉ biết khóc thút thít, vai rung lên từng đợt, như muốn chui sâu vào ga giường để trốn khỏi ánh sáng và ánh mắt của hắn.
Tiểu Nhi thì điềm nhiên đứng dậy, cơ thể trần truồng không chút e dè, chạy theo hắn, giọng oang oang bám riết gót chân.
– Chồng bật điện xong bỏ đi đâu đó…
Hắn không trả lời, bước nhanh vào nhà vệ sinh, tiếng chân nặng nề vang lên trên sàn gỗ. Nhưng Tiểu Nhi vẫn bám theo. Tiếng cô nhóc vẫn oang oang bám theo gót chân. Khiến hắn phải gắt lên vội vã.
– Vợ nhỏ tiếng thôi, bây giờ vẫn là đêm khuya đấy. Muốn đánh thức cả nhà dậy chứng kiến cảnh này à?
Tiểu Nhi miệng há ra định nói tiếp nhưng rồi im bặt. Con bé đứng đó, cơ thể trần truồng dưới ánh đèn trắng lạnh, mắt long lanh nhìn hắn, rồi lại nhìn về phía Tuệ Linh đang co ro trên giường. Không khí căn phòng đột ngột nặng nề, chỉ còn tiếng khóc thút thít của Tuệ Linh và tiếng nước chảy róc rách từ vòi sen trong nhà vệ sinh. đá gà trực tiếp 67
Hắn đi ra, qua mặt Tiểu Nhi thái độ không đoái hoài, trên tay cầm chiếc khăn mặt trắng tinh thấm đẫm nước. Đến bên giường, hắn chau mày ngập ngừng nhìn cơ thể Tuệ Linh đang nằm sấp, bờ vai run run. Rồi quay ngoắt sang chỉ thẳng ngón tay về phía Tiểu Nhi.
Cô biết thái độ đó của hắn đang rất giận dữ và đầy trách móc. Cô nhóc cúi mặt đứng im như tượng. Hai tay buông thõng nhìn dáng vẻ đến tội nghiệp. Hắn ngồi xuống mép giường, động tác chậm rãi, nặng nề như thể cả cơ thể đang mang theo một gánh nặng vô hình.
Bàn tay hắn đưa lên, ngón tay khẽ run run, hướng về bờ vai trần của Tuệ Linh. Da cô trắng bệch dưới ánh sáng, vai gầy run rẩy, vẫn còn những vệt đỏ mờ từ những cái vết tích ngón tay đam mê với Tuệ Nhi ban nãy.
Hắn muốn chạm vào, muốn vuốt ve, muốn an ủi, muốn kéo Tuệ Linh ra khỏi cơn ác mộng mà chính hắn đã vô tình đẩy cô gái này vào. Nhưng rồi bàn tay hắn lại rụt về, nắm chặt thành nắm đấm, đặt lên đùi mình. Hắn cúi đầu, giọng gần như thì thầm:
– Linh… để anh lau vết máu cho em…
Tuệ Linh ngập ngừng, hắn từ tốn bỏ chiếc gối ra khỏi mông cô bé, rồi lấy chiếc khăn tắm đã nhúng nước ấm lau đi vết máu trinh dính bết trên bờ mông Tuệ Linh. Cô gái run rẩy co rúm, dù nằm sấp che đi những chỗ kín đáo nhất nhưng cảm giác cơ thể vẫn như lõa lồ trước mắt hắn.
Hắn lau chậm rãi, từng chút một, bắt đầu từ bờ mông trái, rồi sang phải. Nước ấm thấm vào vết máu, hòa tan màu đỏ tươi thành những vệt hồng nhạt, rồi trôi đi. Mỗi lần khăn lướt qua khe mông, Tuệ Linh lại run lên, cơ thể co rút như muốn trốn tránh, nhưng cô không dám cử động mạnh, chỉ biết nằm im, để hắn làm, để hắn chứng kiến hết thảy sự yếu đuối, sự tan nát của mình.
Khăn ấm lướt qua nơi vừa bị xé rách, nơi máu vẫn còn đọng từng giọt nhỏ. Tuệ Linh cắn chặt môi, tiếng rên đau đớn nghẹn lại trong cổ họng, nước mắt lại tuôn rơi, thấm ướt ga giường.
Tiểu Nhi lững thững đến bên, ngồi xuống cạnh Tuệ Linh. Cô bé bất chấp ánh đèn sáng trưng, mặc kệ hắn bên cạnh đang nhìn, Tiểu Nhi cúi xuống le lưỡi mơn man làn da trên lưng Tuệ Linh.
Tuệ Linh run lên từng đợt, cơ thể co rúm lại dưới cái chạm ấy. Cô vẫn nằm sấp, mặt úp vào gối, hai tay bấu chặt lấy gối trước ngực như muốn che giấu hết thảy. Nhưng cái lưỡi ấm nóng của Tiểu Nhi khiến cô không thể nằm yên. Chỉ biết rên lên một tiếng nhỏ, nghẹn ngào.
– Nhi… em đừng… anh ấy… anh ấy đang nhìn… chúng ta…
Tiểu Nhi không dừng lại. Con bé liếm thêm một đường dài nữa, từ giữa lưng lên tận gáy, rồi thì thầm sát tai Tuệ Linh, giọng ngọt ngào đến mức gần như thì thào.
– Nhìn thì sao… Anh ta thấy hết lúc nãy mình làm gì rồi. Có khi sắp muốn xuất tinh đến nơi rồi đấy.
Hắn nghe rõ hết. Chỉ biết chép miệng bất lực trước cảnh này. Quả thật dương vật hắn đang rất bức bối, căng cứng, được rửa sạch sẽ tự khi nào. Tuệ Linh khóc nức nở, mặt vẫn úp vào gối, nhưng hông lại vô thức nhích nhẹ mỗi khi lưỡi Tiểu Nhi lướt qua, như bản năng đang phản bội lý trí.
Hắn như không kiềm chế được, vuốt nhẹ mông Tuệ Linh. Cô cũng cảm nhận được bàn tay hắn đang mơn man da thịt mình. Ngay khi tiếng hắn vang lên, cô lập tức làm theo ý hắn tức thì.
– Tuệ Linh… nằm ngửa ra đi, để anh lau nốt cho em.
Cô nằm ngửa ra, chưa kịp phản ứng, lưỡi Tiểu Nhi đã ùa vào xâm chiếm bên trong. Tuệ Linh ú ớ… Khi bàn tay con bé đặt lên ngực mình, bên dưới chiếc khăn ấm di chuyển từ tốn, lau sạch những vết đỏ hai bên bẹn và lùa vào trong cửa mình Tuệ Linh.
Đôi chân đang khép chặt từ từ mở ra, đón nhận chiếc khăn lướt nhẹ nhàng khắp vùng ra theo bản năng dục vọng bắt đầu trào dâng.
Hắn với tay tắt điện, căn phòng lại trở nên kín đáo, chiếc khăn ấm bị ném vội vàng xuống sàn. Tuệ Linh tay chân quờ quạng ghì chặt lấy gáy Tiểu Nhi. Âm thanh rên rỉ lại dần phát ra từ hai đôi môi đang lấp đầy của Tuệ Linh và Tiểu Nhi.
Hắn trân trân nhìn hai người con gái đang xoắn lấy nhau, một nét thẫn thờ hiện lên ánh mắt đầy mông lung. Hắn đưa bàn tay chạm vào cửa mình Tuệ Linh. Chỗ đó lại nhoe nhoét ướt đẫm tự khi nào.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Em gái nuôi loli |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện Loli, Truyện sex phá trinh |
| Tình trạng | Update Phần 17 |
| Ngày cập nhật | 30/01/2026 01:19 (GMT+7) |